Phật Học Online

Phương hướng của nền giáo dục Phật giáo
Thích Nữ Tịnh Quang chuyển ngữ

Toàn bộ hệ thống giáo dục Phật giáo phải được bắt nguồn từ đức tin (saddha) - niềm tin vào Tam bảo, trên tất cả, Đức Phật là bậc hoàn toàn giác ngộ, bậc thầy và vị hướng dẫn tối cao đối với đời sống chân chánh và hiểu biết chân chánh. Dựa trên đức tin này, học trò phải được truyền cảm hứng để trở nên hoàn thành trong đức hạnh (sila) bằng cách làm theo các hướng dẫn đạo đức được nêu ra bằng năm giới...


Lý tưởng nhất, giáo dục là công cụ chủ yếu của việc tăng tiến con người, cần thiết cho việc thay đổi trẻ con mù chữ thành người lớn trưởng thành và có trách nhiệm. Tuy nhiên, ngày nay ở khắp mọi nơi, cả trong các nước phát triển và các nước đang phát triển, chúng ta có thể thấy rằng hình thức giáo dục đang gặp rắc rối nghiêm trọng. Sự giảng dạy lớp học đã trở thành thông lệ và được vỗ về rằng trẻ em thường cân nhắc việc học và thực tập trong sự kiên nhẫn chứ không phải là cuộc mạo hiểm trong học tập. Ngay cả những học sinh sáng dạ và tận tâm nhất vẫn dễ dàng trở nên bất an, đối với nhiều học sinh chỉ có các tuyến đường thoát khỏi hấp dẫn nằm dọc theo những con đường nguy hiểm của ma túy, thử nghiệm tình dục, các vụ bùng nổ bạo lực vô nghĩa. Giáo viên cũng tìm thấy chính mình trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, không hài lòng với hệ thống mà họ phục vụ nhưng không thể nhìn thấy giải pháp có ý nghĩa để thay thế nó.

Lý do chính cho tình cảnh đáng buồn của vấn đề này là sự mất phương hướng về những mục tiêu thích hợp của giáo dục. Từ "Giáo dục" theo nghĩa đen có nghĩa là "mang lại", nó chỉ ra rằng nhiệm vụ thực sự của tiến trình này là để rút tâm khỏi tiềm năng bẩm sinh của chính nó cho sự hiểu biết. Thúc đẩy học tập, biết và hiểu là đặc điểm cơ bản của con người, tâm trí của chúng ta ở bên trong như đói và khát với cơ thể chúng ta. Tuy nhiên, trong thế giới hỗn loạn hiện nay, sự khao khát học hỏi này thường bị biến dạng bởi sự méo mó đạo đức tương tự và tác động vào xã hội rộng lớn hơn. Thật vậy, cũng giống như cảm giác ngon miệng đối với thực phẩm lành mạnh được khai thác bởi ngành công nghiệp thức ăn nhanh với các món ăn ngon nhẹ không có giá trị dinh dưỡng, cũng vậy, trong các trường học của chúng ta, tâm trí của giới trẻ bị tước đoạt nguồn dinh dưỡng mà chúng nó cần cho sự phát triển lành mạnh. Với danh xưng của giáo dục, học sinh được học qua các khóa học giảng dạy tiêu chuẩn nhằm mục đích tạo cho họ trở thành những người đầy tớ hiệu quả của hệ thống xã hội hạ thấp phẩm giá. Trong khi đó giáo dục có thể là điều cần thiết để đảm bảo ổn định xã hội, nhưng nó ít thể hiện kết thúc cao hơn của học tập, sự chiếu sáng của tinh thần với ánh sáng của sự thật và sự tốt đẹp.

Nguyên nhân chính về các vấn đề giáo dục của chúng ta nằm trong việc "thương mại hóa" giáo dục. Mô hình tăng trưởng công nghiệp của xã hội mà ngày nay là mở rộng thử nghiệm của nó vào những xã hội phần lớn là nông nghiệp của Nam và Đông Nam Á, nhu cầu mà hệ thống giáo dục chuẩn bị cho sinh viên là để trở thành những công dân sản xuất trong trật tự kinh tế được quản lý bằng sự thúc đẩy để tăng lên lợi nhuận. Như thế quan niệm về mục đích của giáo dục là khá khác biệt từ sự phù hợp với những nguyên lý Phật giáo. Hiệu quả thực tế chắc chắn có vị trí của nó trong giáo dục Phật giáo, vì sự sâu sắc của Phật giáo là con đường trung đạo - nhận thức rằng khát vọng tinh thần cao cả nhất của chúng ta phụ thuộc vào cơ thể khỏe mạnh và xã hội vật chất an toàn. Đối với Phật giáo, lĩnh vực thực tế của giáo dục phải được hôi nhập; Với các điều kiện khác được thiết kế để mang lại những tiềm năng của bản chất con người với sự trưởng thành trong cách nhìn bởi Đức Phật. Trên tất cả, chính sách giáo dục được hướng dẫn bởi các nguyên tắc Phật giáo phải nhằm mục đích truyền đạt những giá trị giống như để truyền đạt thông tin. Nó phải được hướng dẫn, không chỉ đối với sự phát triển các kỹ năng xã hội và thương mại, nhưng hướng đến sự nuôi dưỡng học sinh bằng những hạt giống cao quí của tâm hồn.

Từ khi xã hội thế tục ngày nay chỉ ra rằng thể chế giáo dục là tập trung vào việc chuẩn bị học sinh cho sự nghiệp tương lai của họ, trong quốc gia Phật giáo như Sri Lanka, trách nhiệm chính trong việc truyền đạt các nguyên tắc của Phật pháp cho các sinh viên tự nhiên giảm xuống ở các trường Dhamma. Giáo dục Phật giáo trong các trường học Phật pháp cần được quan tâm trên tất cả với sự chuyển hóa về đặc tính. Khi đặc tính của người được rèn đúc bởi các giá trị, các giá trị được truyền đạt bởi những lý tưởng truyền cảm hứng, công việc đầu tiên mà các nhà giáo dục Phật giáo phải đối mặt là để xác định những lý tưởng của hệ thống giáo dục của họ. Nếu chúng ta hướng về những lời dạy của Đức Phật trong việc tìm kiếm những lý tưởng thích hợp với đời sống Phật tử, chúng ta tìm thấy năm phẩm chất mà Đức Phật thường đề cập như là những dấu hiệu tiêu chuẩn của đệ tử kiểu mẫu dù tu sĩ hay là cư sĩ. Những phẩm chất này là đức tin, giới hạnh, lòng quảng đại, học tập và hiểu biết. Hai trong năm: Đức tin và lòng quảng đại có liên quan chủ yếu đến trái tim: Chúng có liên quan với sự thuần hóa lĩnh vực tình cảm của bản chất con người. Hai điều liên quan đến trí tuệ: học tập và hiểu biết. Điều thứ hai: Giới hạnh hoặc đạo đức, tham gia đối với cả hai lĩnh vực của nhân cách: Ba giới đầu tiên kiêng giết hại, trộm cắp và lạm dụng tình dục - chế ngự những cảm xúc;  giới không dối trá và dùng chất gây say hỗ trợ phát triển sự sáng suốt và tính trung thực cần thiết để thực hiện chân lý. Do đó, giáo dục Phật giáo nhằm mục đích chuyển hóa song song về đặc tính con người và sự thông minh của họ, duy trì cả hai trong sự cân bằng và đảm bảo mà cả hai được đưa ra thực hiện.

Toàn bộ hệ thống giáo dục Phật giáo phải được bắt nguồn từ đức tin (saddha) - niềm tin vào Tam bảo, trên tất cả, Đức Phật là bậc hoàn toàn giác ngộ, bậc thầy và vị hướng dẫn tối cao đối với đời sống chân chánh và hiểu biết chân chánh. Dựa trên đức tin này, học trò phải được truyền cảm hứng để trở nên hoàn thành trong đức hạnh (sila) bằng cách làm theo các hướng dẫn đạo đức được nêu ra bằng năm giới. Họ phải đến để biết giới, để hiểu được lý do cho việc quan sát chúng, biết làm cách nào để áp dụng chúng trong các trường hợp khó khăn của cuộc sống con người ngày nay. Quan trọng nhất, họ cần phải đánh giá cao những đức tính tích cực mà các giới này đại diện: Lòng tốt, sự lương thiện, sự tinh khiết, trung thực và sự tỉnh táo tinh thần. Họ cũng phải có tinh thần rộng lượng và tự hy sinh (caga), vì vậy nó cần thiết đối với việc khắc phục tính ích kỷ, tham lam, thu hẹp đối với tự hoàn thiện mà nó nổi bật trong xã hội ngày nay. Phấn đấu để thực hiện lý tưởng của lòng quảng đại để phát triển lòng từ bi và sự xả ly, những phẩm chất vốn có của Đức Phật trong suốt toàn bộ sự nghiệp của Ngài. Để hiểu rằng nó là sự hợp tác lớn hơn các đối thủ, tự hy sinh thể hiện hơn tự phóng đại, và phúc lợi thực sự của chúng ta đạt được xuyên qua sự hài hòa và thiện chí  hơn là bằng cách khai thác và thống trị người khác.

Đức hạnh thứ tư và thứ năm hoạt động chặt chẽ với nhau. Bởi việc học tập (suta) có nghĩa là kiến ​​thức rộng về kinh văn Phật giáo và phải đạt được bằng cách đọc nhiều và nghiên cứu liên tục. Nhưng chỉ học tập là không đủ. Kiến thức chỉ đáp ứng đúng mục đích của nó khi phục vụ như bàn đạp cho sự khôn ngoan (panna), cá nhân phải trực tiếp quán chiếu sâu sắc vào sự thật của giáo pháp. Dĩ nhiên, sự khôn ngoan cao hơn là hoàn thành Bát chánh đạo vốn không nằm trong tên miền của trường Phật pháp. Sự khôn ngoan này phải được phát sinh bởi phương pháp huấn luyện tinh thần có phương pháp bằng sự yên tĩnh và cái nhìn sâu sắc - hai cánh của thiền Phật giáo. Nhưng giáo dục Phật giáo có thể đi xa trong việc đặt nền móng cho sự khôn ngoan này bằng việc làm rõ các nguyên tắc được xuyên thủng qua cái nhìn sâu sắc. Sự học tập và trí tuệ đan xen chặt chẽ, cái trước cung ứng nền tảng cho cái sau. Trí tuệ phát sinh bằng cách làm việc có hệ thống đối các ý tưởng và nguyên tắc đã học được thông qua sự nghiên cứu vào cơ cấu của tâm thức, đòi hỏi sự phản ánh sâu, thảo luận thông minh, quán sát sắc bén.

Giáo dục là trí tuệ mà Đức Phật đã thành lập là công cụ trực tiếp đối với sự giải thoát cuối cùng, như là chìa khóa để mở những cánh cửa đi vào sự bất tử, người hướng dẫn cũng không thể sai lầm để thành công trong việc đáp ứng những thách thức của cuộc sống trần tục. Vì vậy, trí tuệ là vương miện và đỉnh cao của toàn bộ hệ thống giáo dục Phật giáo, tất cả các bước sơ bộ trong hệ thống giáo dục Phật giáo cần được hướng tới việc nở hoa của đức hạnh cao tuyệt này. Với thềm bậc này mà giáo dục đạt đến sự hoàn mãn, đó là trở thành ánh sáng trong ý nghĩa xác thực nhất và sâu sắc nhất, như Đức Phật đã thốt lên trong đêm giác ngộ của Ngài: "Tại đây phát sinh trong ta tầm nhìn, kiến giải, trí tuệ, sự hiểu biết và ánh sáng."

Theo: Tạp chí ĐPNN


© 2008 -2024  Phật Học Online | Homepage