Phật Học Online

Chúc mừng Nguyên Phúc - Phạm Văn Quyến tái xuất đội tuyển
Dương Kinh Thành

Ảnh: Hoàng Hà Vnexpress
Nguyên Phúc chính là Pháp danh của cậu bé Vàng và đã từng là tiền đạo số 1 của đội tuyển Việt Nam - Phạm Văn Quyến.

Những ngày này, cái tên vang bóng lừng lẫy một thời ấy lại được rộ lên khi anh được huấn luyện viên Calisto gọi tập trung đội tuyển sau gần 5 năm khuất dạng do đã dính vào vụ tiêu cực ở kỳ Sea Games 23.

Có nhiều vui mừng nhưng cũng không hiếm lo âu từ phía người hâm mộ, kể cả lo ngại phong độ cũng như thể lực của “thằng béo”giờ có còn được như xưa, nhưng dưới nhãn quan “phù Thủy” của mình, HLV Calisto nói “Ở chàng tiền đạo này vẫn còn nhiều chất tố chưa khai thác hết”.

Bên cạnh sự trở lại Đội Tuyển VN lần này ngoài Văn Quyến còn có Văn Trương và nhiều tên tuổi khác từng “trót tay nhúng chàm”, khiến có một hàng tít nơi trang mạng rằng “Đời người có mấy ai không một lần mắc lầm lỗi. Điều quan trọng là khi mắc lỗi biết nhận ra và làm lại, đó mới là bản lĩnh. Xét theo nhiều nghĩa, ĐTVN tập trung lần này đúng là đội bóng có nhiều 'tay chơi'”.

Theo thống kê của website Người Lao Động online (cho đến 19 giờ ngày 7/9/2010) thì số người đồng tình là 106 (49%), số người không đồng tình là 64 (28%), và số người trung dung là 50 (23%). Như vậy cái tên Phạm Văn Quyến –người Phật tử Nguyên Phúc của chúng ta vẫn giữ được lòng tin và sự yêu mến không nhỏ từ người hâm mộ.

Nhưng những vấn đề vừa nêu không phải là chủ đích của bài viết này, dù Văn Quyến có còn phong độ hay Đội Tuyển VN có đạt thành tích cao với sự có mặt của Văn Quyến  hay không, thậm chí có thể bị HLV Calisto loại nay mai v.v...

Điều chúng ta lưu tâm hơn hết vẫn là nhân sự việc này, đánh giá cao bản chất hiếu thuận trước sau như một của chàng tiền đạo này, và cũng chính nhờ sự hiếu để ấy mà Văn Quyến đến với Phật và trở thành một Phật tử rất thuận duyên.

TỪ MỘT NGÔI SAO LẦM LẠC

Sinh ra và lớn lên từ một vùng quê nghèo khó, Đội 3, xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An, "Nó khổ từ nhỏ. Một tuổi rưỡi vắng cha, mẹ đưa về Bà nuôi dưỡng cho đến lúc khôn lớn trưởng thành…”, bà Hồ Thị Điệp, ngoại của Quyến kể.

Tuổi thơ nó khốn khổ lắm!”. Ông nguyễn Hồng Thanh - Trưởng đoàn bóng đá tuyển U16 Việt Nam năm 2000 - khi nói với các phóng viên về việc phát hiện ra Quyến, đã thốt lên như vậy. "Hoàn cảnh lắm, viết về cậu ấy là cả một chương dài. Nghèo khổ có, bất hạnh có. Một mảnh đời bất hạnh trong nhiều mảnh đời cơ cực… Nó sống thiếu tình thương của cha từ bé và chỉ có hai mẹ con với nhau mà thôi…”.

Có lẽ những yếu tố ấy đã khiến Quyến trở nên “rất lì” và ít khi hòa đồng với chung quanh. Sau này, khi thành danh, mỗi khi cùng đội tuyển VN thi đấu nước ngoài, Quyến nói "Tôi thường xuyên gọi điện về nhà nói chuyện với mẹ và chỉ có mẹ mà thôi. Tôi không có bạn bè, anh em thân thiện để chia sẻ nên cái gì cũng điện về nói với mẹ và nói rất lâu. Thỉnh thoảng tôi cũng nhắn tin nhưng chỉ nhắn cho bạn gái và anh Huy Hoàng ở đội SLNA thôi”.

Mẹ của Quyến, bà Hồ Thị Niềm quả quyết hơn: “Không ai hiểu thằng Quyến bằng tôi đâu.Các thầy ở đội bóng cứ nói họ hiểu nó nhưng thực chất chẳng ai hiểu nó cả. Nó chẳng có bạn bè tốt quanh mình không phải vì tính nết khó gần mà vì không hiểu và đồng cảm với nó thì nó không gần, không chơi”.

Những tháng ngày trong vòng lao lý, Quyến luôn nhớ mẹ và chỉ nói về mẹ: "Bố mẹ em bỏ nhau 18 năm đến giờ. Đồng tiền em làm ra em đều lo toan cho mẹ, em phải đền đáp công ơn của mẹ, để xảy ra cái ngày này người em nghĩ đến là mẹ…(khóc)… Mỗi lần nghĩ đến em lại sợ mẹ ốm nặng, mẹ là người gần gũi em nhiều nhất… Em thật sự xin lỗi mẹ và Liên Đoàn Bóng Đá VN cũng như người hâm mộ… Em muốn xin lỗi tất cả mọi người, xin lỗi mẹ”.

Mẹ của Quyến trong những tháng ngày ấy còn đau xót hơn cho đứa con trai duy nhất của mình: "Nó sống bằng đôi chân. Không được đá bóng nữa thì mai mốt làm chi để kiếm sống đây, chú ơi !... Nó là đứa chịu khó, chịu khổ. Tôi tin nó sẽ không sa ngã thêm một lần nào nữa. Nguyện vọng tha thiết của tôi là mong các cơ quan chức năng và ngưới hâm mộ rộng lòng tha thứ, cho Quyến có cơ hội chuộc lại lỗi lầm sai phạm. Nó còn trẻ quá mà, 21 tuổi đời!”.

Vâng! Mới 21 tuổi đời, cái tuổi mà Ronaldo đã là nhà vô địch thế giới. Ở cái tuổi ấy, Pele, Maradona cũng đã đăng quang với nhiều danh hiệu. Gần hơn hết là Nguyễn Hồng Sơn của bóng đá VN. Tuổi mà Sơn lên ngôi vua phá lưới và bóng đá VN bắt đầu nhắc đến một cái tên đi sâu vào lòng người. Nhưng với Quyến thì tuổi 21 lại là tuổi mà Quyến đã có tất cả và cũng có thể là sẽ mất tất cả.

ĐẾN VỀ DƯỚI PHẬT ĐÀI

Đó là chuyện buồn của Quyến 5 năm về trước, sau đó không lâu, được xóa án sớm thới gian, cuộc đời của chàng tiền đạo này bắt đầu đi vào nẻo đạo. Chúng ta hãy nghe chính Quyến tự sự về giai đoạn này như sau:

Trong những ngày tháng lăn lộn chống đỡ để vươn lên từ cú sốc đau thương, Quyến đã lấy hết nghị lực, đứng thẳng lên để làm lại từ đầu. Không biết đi về đâu và phải làm lại như thế nào khi những vết thương lòng còn chưa thật sự bình phục hẳn. Và cuối cùng, Quyến đã quyết định đi về dưới Phật đài.

Như một ngọn gió lành dẫn đường, đưa bước chân Quyến về miền cao nguyên Đà Lạt, và rồi dừng bước tại chùa Linh Phước. Từ nơi đây Quyến nhận ra được những cơn lốc vô thường từ trước nay quanh quẩn bên mình mà những tưởng là chân thật. Quyến đã được Quy Y Tam Bảo dưới sự truyền trao giới pháp của Thượng Tọa Thích Tâm Vị, được nhận Thầy làm Thầy Bản sư, và được đặt pháp danh là Nguyên Phúc.

Đây có lẽ là một bước ngoặt thật sự quan trọng trong cuộc đời của Quyến được đón nhận ân phúc của chư Phật. Như đứa con lưu lạc phương xa đã từ lâu, nay tìm gặp được gia đình, Bố Mẹ mình.

Sau đó, trong thời gian vài ngày ở lại chùa Linh Phước và chùa Linh Ẩn, Quyến đã được sống trong tình yêu thương của Sư Phụ và huynh đệ; những ngày êm đềm và thanh thản nhất mà bấy lâu nay Quyến chưa từng được trải qua. Có thể nói, không có một thứ vật chất sang trọng cao quý nào bằng khoảng thời gian được ăn, được ngủ, được tụng kinh, sám hối, được sống thanh thản trong thế giới tâm linh sâu xa mầu nhiệm đến lạ thường này.

Khung cảnh của ngôi chùa, sự ấm áp bao trùm lên tất cả. Chắc chắn từ nơi đất Phật này Quyến sẽ trưởng thành thật sự, không còn bị bất kỳ lực cản nào làm cho

Sau này, khi trở lại cuộc sống đời thường đầy bận rộn, nhưng sâu thẳm từ đáy lòng của Quyến, chùa Linh Ẩn, Linh Phước sẽ mãi mãi là ngôi nhà thân thương nhất. Đó là chốn đi về và là chỗ dựa tinh thần cao quý nhất trên bước đường đời của Quyến.

Quyến nguyện với lòng rằng vào những dịp lễ tết hay mùa Vu Lan Báo Hiếu hằng năm, cho dù có bận rộn trăm công ngàn việc, Quyến sẽ về nơi đây, ngồi dưới mái chùa, để được sống những ngày thanh thản nhất.

Có lẽ, không còn gì cao quý hơn, đáng yêu hơn trong cuộc sống này nếu mình biết chọn cho mình một lối đi về, mà lối đi ấy chính là tâm thanh bình nơi đất Phật…

Nguyên Phúc - Phạm Văn Quyến

Tâm sự trên đây của Quyến đăng trong nội san BẠN SEN 01 Chùa linh Ẩn PL2552-2008. Được sự đồng ý của Thầy Thích Hạnh Bảo, tôi xin  trích ra để làm dấu kết bài viết này.

------------------------------------------------

Bài viết dựa theo:

- Các trang báo và website thể thao.

- “Văn Quyến Ngôi Sao lầm Lạc” - NXBKim Đồng 2006.

Source: PTVN


© 2008 -2019  Phật Học Online | Homepage