14/04/2013 17:16 (GMT+7)
Một trong những đặc tính quan trọng của giáo pháp Đức Phật là giúp người
hành trì có được an lạc trong hiện tại. Những người không hiểu Phật pháp thường
cho rằng tu theo đạo Phật là hướng đến một thế giới khác, đó là cõi Cực lạc hay
Niết-bàn. Do nhận thức sai như thế nên không ít người cho đạo Phật là tiêu cực,
bi quan, yếm thế. |
 10/04/2013 16:44 (GMT+7)
Người
tu chấp có, không thể tột được lý đạo. Nhưng dù chấp
có nhiều như núi Tu Di vẫn không tai hại như chấp không bằng
hạt cải. Đó là tai họa lớn. Vì vậy người xưa hay nhắc
nhở chúng ta đừng nên chấp không, thế mà trong Bát Nhã nói
cái gì cũng không hết. Không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý,
không sắc, thinh, hương, vị, xúc v.v... |

25/03/2013 22:49 (GMT+7)
Bát Nhã Tâm Kinh đã sử dụng học thuyết tính không để phủ định tất cả sự vật và hiện tượng hay nói khác đi là cả thế giới và chúng sinh. Tính không này được vận dụng như thế nào, phần luận giải về Bát Nhã Tâm Kinh |
 21/03/2013 21:52 (GMT+7)
Xưa nay có một số người hiểu lầm cho rằng Niết-bàn là hư vô,
hủy diệt, hay là cái chết. Nếu hiểu như thế thì không đúng với tinh thần
kinh điển Phật giáo. |

03/02/2013 20:46 (GMT+7)
Đạo Sanh là một trong những nhân vật nổi tiếng của Phật giáo Trung
Quốc, được đặt vào ngôi vị hàng đầu của "tứ kiệt" [cùng với các đại
sư Tuệ Quán (nổi danh khoảng 420), Tăng Triệu (374-414) và Tăng Duệ
(378-444?)], đứng đầu Bát Hùng và Thượng thủ mười lăm đệ tử xuất chúng
của Tam tạng Pháp sư Cưu-ma-la-thập. |
 03/02/2013 20:42 (GMT+7)
Không phải ngẫu nhiên, Phật hoàng Trần Nhân
Tông, trong Cư trần lạc đạo phú, hội
thứ hai, Ngài viết: “Tịnh độ là
lòng trong sạch, chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương; Di Đà là tính sáng soi, mựa
phải nhọc tìm về Cực lạc”[1]. |

14/01/2013 16:53 (GMT+7)
Trung quán tông luận phá mọi kiến giải về Thực tướng,
không phải để phủ nhận Thực tướng mà để đưa đến Prajña (trí tuệ Bát-nhã) hay Trực giác Vô nội dung [contentless
Intuition]
Trong phần mở đầu chương 3 của tác phẩm The Grand
Design (Bản thiết kế vĩ đại), nhà
vật lý thiên tài Hawking đã nêu lên một vấn đề lý thú. Cách đây mấy năm, hội
đồng thành phố Monza ở Italy đã cấm không cho những người thích nuôi vật cưng
được nuôi giữ cá vàng trong những cái bể nước kính cong. |
 17/12/2012 23:45 (GMT+7)
Bản-thể-của-Phật
còn gọi là Như Lai Tạng, Phật Tính, Pháp Giới, Chân Như... (tiếng Phạn là
Tathagatagarbha), là một khái niệm quan trọng của Đại Thừa Phật Giáo. Tathagatagarbha
được ghép từ hai chữ Tathagata và garbha: Tathagata có nghĩa là như thế, Đức Phật
thường tự xưng mình chỉ là như thế, hiện ra nơi đây là như thế, dịch ra tiếng
Hán là Như Lai |

12/12/2012 08:58 (GMT+7)
Lục căn, lục trần, lục thức là bộ phận
quan trọng của thuyết Thập nhị nhân duyên Phật giáo nhằm giải thích thực
tướng của thế giới. Căn bản nhất là vô minh, đó là nhân duyên đầu tiên
của chuổi 12 nhân duyên. Vô thủy vô minh và Nhất niệm vô minh là hai
chìa khóa mở ra vũ trụ vạn vật, thế giới, con người… |
 19/11/2012 21:55 (GMT+7)
Liệu cái thế giới mà chúng ta đang nhìn thấy đây
phải chăng là cái thế giới y như thực? Đâu là khuôn mặt thực của thế
giới? Đâu là chân tướng của vạn hữu? Bản nguyên của vũ trụ là Tâm hay Vật? Vấn đề này đã kéo theo cuộc
tranh luận dài cả nghìn năm giữa các trường phái triết học, khi con người bắt đầu khai mở tâm thức để
đối diện với thế giới chung quanh. |

31/10/2012 22:06 (GMT+7)
Khái niệm về tiềm thức được Freud lần đầu tiên đưa
ra, ông cho phân chia tâm thức con người thành 3 thành phần, ý thức,
tiền thức và tiềm thức. Jung là người phát học thuyết liên quan đến tiềm
thức của ông, sau đó ông triển khai thành “cá thể vô ý thức” và “tập
thể vô ý thức”. |
 10/10/2012 12:15 (GMT+7)
Trung-quán-luận hay Trung-quán
Ngâm khúc (Madhyamaka-káriká) là một tập thơ của Nàgàrjuna để giảng Giáo
lý của đức Phật. Tập thơ viết vào khoảng thế kỷ II sau KT, đã được Kumarajiva
(Cưu-ma-la-thập) dịch Hán văn và gần đây được T.tọa Thích Viên Lý dịch sang
Việt văn. Huyền Trang đời Đường gọi Nàgàrjuna là Bồ-tát Long-thọ.
Trung-quán-luận là triết lý mở đầu Phật giáo Đại thừa, tức là Bồ-tát thừa. |

05/10/2012 02:30 (GMT+7)
Tánh không là một
chủ đề thật quan trọng và chủ yếu trong giáo lý Phật Giáo, nhưng cũng phức tạp,
cao thâm và khó nắm bắt, bằng chứng là khái niệm về tánh không cũng đã được hiểu
khác nhau giữa Phật Giáo Theravada và các học phái Phật Giáo Đại Thừa. |
 28/09/2012 20:50 (GMT+7)
Điều vô cùng quan yếu là phải
hiểu "Tánh không" có nghĩa là gì. Lại cũng quan trọng để
biết Tánh không ở ngay trong tâm mình, qua kinh nghiệm bản
thân. Muốn cảm nghiệm Không tánh, thực tính của vạn pháp,
thì trước hết phải hiểu nó trên bình diện tri thức. |

23/09/2012 18:34 (GMT+7)
Phật giáo Nguyên thủy giữ thái độ im lặng, không trả
lời những vấn đề triết học siêu hình, đó là nguyên nhân để hình thành tư
tưởng của Phật giáo Bộ phái. Cũng vậy, chính vì các nhà Hữu bộ cực đoan
chấp hữu, cho nên tư tưởng không của Phật giáo Đại thừa xuất hiện. |
 21/09/2012 10:20 (GMT+7)
Người
tu chấp có, không thể tột được lý đạo. Nhưng dù chấp
có nhiều như núi Tu Di vẫn không tai hại như chấp không bằng
hạt cải. Đó là tai họa lớn. Vì vậy người xưa hay nhắc
nhở chúng ta đừng nên chấp không, thế mà trong Bát Nhã nói
cái gì cũng không hết. Không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý,
không sắc, thinh, hương, vị, xúc v.v... Trong kinh nói không
mà các vị tiền bối bảo đừng chấp không. |

13/09/2012 14:59 (GMT+7)
Phác
họa “Chân Như duyên khởi” Chân Như duyên khởi là một “học thuyết” có
mặt trong hầu hết các tông phái Đại thừa như Không tông (Trung Quán,
Trung Đạo), Duy Thức tông, Hoa Nghiêm tông, Thiên Thai tông, Mật tông…
Sở dĩ chúng ta dùng chữ “học thuyết”, như một lý thuyết triết học, vì
khi chỉ nghiên cứu trên bình diện tư tưởng và khái niệm |
 10/09/2012 03:31 (GMT+7)
Chẳng sinh cũng chẳng diệt.
Chẳng thường cũng chẳng đoạn.
Chẳng một cũng chẳng khác.
Chẳng đến cũng chẳng đi.
Nói lên được pháp nhân duyên ấy.
Khéo diệt trừ các thứ hý luận.
Tôi cúi đầu kính lễ Phật, đã thuyết,
Nhân duyên cao nhất trong các thuyết. |

30/08/2012 01:33 (GMT+7)
Bằng thiền quán, một khi thấu đạt được tính cách
duyên sanh này, mọi sự vật đều được nhìn thấy như là giả
danh, giả hợp. Củng bằng cái nhìn trực quan ấy, các nhà
Nam tông nói : " Các pháp vô ngã", còn trong ngôn ngữ
các nhà Ðại thừa, thì:ỂCác pháp đều vô tự tánh. |
 27/07/2012 02:31 (GMT+7)
Duyên
khởi có nghĩa là hết thảy hiện tượng đều do nhân duyên mà phát sinh,
liên quan mật thiết với nhau, nương vào nhau mà tồn tại. Nói theo thuật
ngữ Phật giáo thời “tất cả pháp là vô thường, vạn vật vô ngã, hết thảy
đều không”. “Không” có nghĩa là “vô tự tính”, không có yếu tính quyết
định. |

|