Không
chỉ ở trong chùa chúng ta mới có thể tìm thấy Phật - vị thầy đáng
kính Pubjeong nói - mà chúng ta có thể tìm thấy Phật ngay trong nhà,
ngay trong chính gia đình mình! “Bởi sự đổ vỡ đã khiến cho nhiều ngôi
nhà lạnh lẽo như những chiếc vỏ sò, trong khi sự ấm áp của gia đình biến
mất”.
Có nhiều người nghĩ rằng, tu là phần riêng của những
kẻ rảnh rang nhàn hạ, những người thừa của thừa tiền, còn mình làm đầu
tắt mặt tối, cơm không đủ no áo không đủ ấm, có thì giờ đâu mà nói
chuyện tu.
Chư Tổ có dạy: “Phật
pháp tại thế gian”. Nghĩa là: việc đạo không thể tách rời việc đời.
Nói một cách khác, đạo ở tại đời, người nào cũng đi từ đời vào đạo,
nương đời
để ngộ đạo, tu tập để độ người, hành đạo để giúp đời. Chư Tổ cũng có
dạy:
“Hằng thuận chúng sanh”.
Trong xã hội, bất kỳ đoàn thể nào cũng có
những người có quan điểm và tánh cách
khác nhau cùng sống, cùng làm việc với nhau. Nếu không phải do nhiều
người tổ
hợp thành một đoàn thể thì anh chỉ là một người độc lập, cô độc; nhưng
cuộc
sống đơn độc một mình, không dựa vào xã hội, đoàn thể thì năng lực rất
có hạn,
do đó bạn không thể nào thành tựu việc lớn.
Hỏi học Phật bằng cách nào, tức là hỏi đến phương
pháp học Phật. Ở thế gian môn học nào cũng có phương pháp riêng của nó.
Ví như môn toán học, người học trò trước phải biết số, kế học thuộc cửu
chương, học cách cộng trừ nhân chia, lên nữa phải học công thức, phương
trình v.v...
Người muốn ngăn sân hận thì trước hết nên ngăn và dập
tắt bất bình. Diệt bất bình thì không có gì khó. Khi người biết rằng ta
đã bất bình, thì liền bỏ đi nơi khác là êm chuyện. Nó tự động ngưng
ngay lại.
Nhiều người khi tìm hiểu Phật Giáo đã đặt ra những
câu hỏi xa vời như: Niết Bàn là gì? Làm sao biết có kiếp sau? Vũ trụ do
đâu mà hiện hữu? Con người từ đâu đến và sau khi chết họ sẽ đi về đâu?
v.v.
Pháp khí có các loại:
loại để trang nghiêm, loại để cúng Phật, loại để báo thời. Khí cụ dùng
để báo
thời gian trong tự viện gọi là kiền chùy. Theo các bản Kinh, Luật
(Hán
tạng) đã được dịch, kiền chùy là từ chỉ chung cho các loại: chuông,
trống..
Người ta sanh ra
trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì
đã có
cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của
kiến,
của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời.
Dù nhỏ
dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những
điều cần
phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
"Đức Phật dạy: Tội lớn nhất của đời người là bất
hiếu. Có những kẻ đánh đập, nhiếc mọc mẹ mình, có những kẻ bỏ đói, bỏ
rét mẹ mình, có những kẻ xưng "bà" xưng "tôi" với mẹ mình... Tất cả
những kẻ đó đều là kẻ có tội. Và những kẻ vẫn cho mẹ mình ăn ngon, mặc
đẹp nhưng bỏ quên mẹ mình trong thế giới tình cảm của họ thì họ cũng
mang tội như những kẻ nói trên. "
Các tin đã đăng: