Toàn bộ Chính Pháp của Ðạo Phật nhằm mục đích
chỉ rõ cái khổ của cuộc
đời, nguyên nhân gây ra đau khổ, tiếp theo chỉ rõ cảnh giới niết bàn
tịch diệt
và con đường dẫn chúng ta đến cảnh giới an lạc đó.
Danh
từ “phật-đà” (buddha) đã được biết và sử dụng trước khi Đức Phật lịch sử
xuất
hiện tại Ấn Độ. Danh từ này có nghĩa là “giác ngộ”, và các đạo sĩ thời
đó
thường bàn luận về câu hỏi “Thế nào là một vị Phật? Ai là người giác
ngộ?”
Trong xã hội hiện tại có rất nhiều người Tu
Hành, nhưng chân chánh để biết
thế nào là Tu Hành, hiểu rõ mục đích của việc tu hành thì lại rất ít.
Rốt cuộc,
vì sao chúng ta phải Tu Hành? Nên Tu như thế nào? Mọi người suy nghĩ
xem. Hôm
nay chúng ta có mặt trong cuộc đời này, là từ đâu mà đến? Là vì muốn làm
Đại
Quan, thành Đại Sự, phát Đại Tài, hay là lại đây để làm thành tựu cái
đại
nguyện của quá khứ? Nếu như chúng ta không suy nghĩ thấu đáo, thì rất
khó hiểu
rõ ý nghĩa chơn chánh của việc Tu Hành.
Chính niệm là một phương pháp tu tập cổ truyền trong đạo Phật, vẫn còn rất thích hợp đến đời sống hiện tại của chúng ta ngày nay. Sự thích hợp ấy tự nó không dính dáng gì đến đạo Phật, hoặc việc trở thành một Phật tử, nhưng nó là sự tỉnh thức dậy, biết sống hòa hợp với chính mình và thế giới chung quanh.
Phàm làm người,
chúng ta thường hay có tập tính hoài niệm chuyện ký ức trong quá khứ, ví
như
người cung nữ mặc dù hiện đang sống trong độ tuổi xế chiều, nhưng lòng
luôn
hoài nhớ chuyện quá khứ tốt đẹp hơn hiện tại; thế nhưng tuổi tác không
bao giờ
dừng lại đợi người.
Nhàn và rỗi là hai phương thức
sống khác nhau có người thích bận bịu, càng bận càng thấy phấn chấn,
càng có
tinh thần, xem bận bịu biến thành động lực, thành nguồn dinh dưỡng. Cho
rằng
nhàn rỗi là lười nhác, là giải đãi không có việc gì để làm. Xem việc
nhàn rỗi đồng
nghĩa như là Chết vậy.
“Quán tự tại”
là một trong những danh hiệu của ngài Quán Thế Âm bồ tát. Danh hiệu đó
mang ý
nghĩa rằng: Chỉ cần bạn biết quán chiếu chính mình, nhận chân được rõ
ràng
chính mình, thì ngay giờ phút đó bản thân bạn đã thành tựu được tự tại
rồi.
Có thể ví Cuộc Đời với
cái gì?
Có người nói: "Cuộc đời như
giấc mộng", có người nói "Cuộc đời như tấn trò", có người nói
"Cuộc đời như hạt sương"; cũng có người nói: "Đời là bể khổ",
đời người như "khách qua đường", cuộc đời như "mây trôi"! Nếu
như những ví von này xác đáng thì cuộc đời quả đáng buồn biết bao.
Phàm trên đời t ất cả mọi việc đều
có hai mặt. “Thiện” , “ác”. “phải” , “trái”. Ngoài ra “tốt”, “xấu”,
“đúng”,
“sai”, “có”, “không”…cũng đều có 2 m ặt. Có 2
m ặt nhưng kỳ thực dường như chúng không có tuyệt đối.
Nhiều khi
cả 2 m ặt
đều là xấu, hoặc thậm
chí trong cái “tốt” lại có một chút “xấu”, trong cái “xấu” lại có một
chút gì
“tốt”.
Phương Tây có 1 họa sỹ, muốn
vẽ chân dung của Đức Chúa Giêsu, thế là người
họa sỹ cất công đi khắp thế giới tìm kiếm, mong muốn tìm ra 1 người có
có tướng
mạo trang nghiêm thánh khiết giống như chúa Giêsu để làm người mẫu. Trải
qua một
thời gian nỗ lực cuối cùng bức họa cũng được hoàn thành.
Các tin đã đăng: