Phật giáo quốc tế
Đức Đạt Lai Lạt Ma phát biểu tại Lễ trao giải Templeton 2012
21/05/2012 00:49 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Tôi là Phật tử, ở trình độ thứ yếu, tôi là Phật tử, tôi là người Tây Tạng. Bởi vì ngày nay đây là một sự xung đột nào đó - mặc dù tôi nghĩ nguyên nhân chính, là những nguyên nhân kinh tế, nguyên nhân quyền lực, nhưng thông thường là nhân danh tôn giáo.


Thưa quý lãnh đạo tâm linh kính mến, quý vị lãnh đạo tổ chức Templeton quý mến và dĩ nhiên là những người anh em trên căn bản nhân loại thân mến!

Ngôi đền nổi tiếng này, một ngôi đền lịch sử với những khuôn mặt thời đại, với những nụ cười mĩm.  Mặc dù tôi không thấy từng khuôn mặt của mỗi người, nhưng dường như là không có khuôn mặt nào biểu lộ một sự sân hận hay không vui nào đấy.

Tôi là một con người.  Từ lúc sinh ra chúng ta được trang bị tình cảm con người.  Ở đây tôi thấy vài trăm người, có lẻ là khác nhau về chủng tộc, khác nhau về tôn giáo, khác nhau về khuôn mặt, nhưng đấy là trình độ thứ yếu.  Trình độ căn bản, chúng ta cũng là những con người giống nhau về tinh thần, cảm xúc và thân thể, chúng ta giống nhau.  Không có sự ngăn cách.  Tôi luôn luôn cảm thấy, nếu chúng ta chạm đến trình độ nền tảng, chúng ta ta là những con người giống nhau.  Khó mà có lý do đề tranh cải, để đấu đá lẫn nhau; nhưng chúng ta thường quên lãng điều ấy.  Chúng ta quan tâm đến trình độ thứ yếu của những khác biệt.  Việc ấy tạo ra nhiều rắc rối. 

Nên ở đây là một con số lớn, ở một nơi thiêng liêng, tôi nghĩ là tròn đầy tình cảm con người, lòng từ bi của con người, nên tôi thật là sung sướng.  Bất cứ khi nào tôi thuyết giảng, tôi luôn luôn liên hệ đến những anh chị em, không kể danh xưng hay vị thế, tôi không biết, và tôi không nhớ, và đôi khi khó khăn phát âm - rất khó - nên tôi thích dùng chữ anh chị em, như thế đơn giản hơn, ý nghĩa nhiều hơn. 

Tôi xin phép cho tôi đội chiếc kết của tôi.  Cái này (cười).  Bởi vì nhiều ánh sáng quá (cười).  Cái này không phải nón đỏ, nón đen, nón xanh hay nón trắng mà chỉ đơn giản là chiếc nón thực tiển (cười).

Trước nhất, tôi muốn cảm ơn tổ chức đã chọn tôi là người được trao giải năm nay.

Tôi không phải là một con người đặc biệt.  Như tôi đã đề cập trước đây.  Chúng ta là giống nhau.  Có lẻ tôi là  người có cơ hội để thực hiện những sự tu tập và cũng để chia sẻ những kinh nghiệm của tôi với nhiều người hơn .  Đấy là cội nguồn thiết yếu của sự tĩnh lặng tâm hồn căn cứ trên lòng tự tin.  Và lòng tự tin phát triển sự cởi mở tâm hồn quan tâm đến những  người khác như những anh chị em con người.  Sự cảm nhận ấy làm tiêu tan phân cách.  Tất cả chúng ta cùng là những con người giống nhau, một loài người.  Ngay cả những kẻ tạo ra rắc rối cũng ở trong loài người ấy.  Việc ấy cho chúng ta lòng tự tin.  Lòng tự tin làm giảm thiểu sợ hãi, băn khoăn và một cách chính yếu bởi vì nhờ lòng tự tin chúng ta có thể hành động một cách tử tế, trung thực và chân thành.  Qua cách ấy, chúng ta có thể phát triển một không khí mà ở đấy chúng ta có thể phát triển sự tin cậy.  Và điều ấy giảm thiểu sợ hãi, băn khoăn, và cô đơn.  Bất kể là người có tín ngưỡng hay không tín ngưỡng , đấy là nhân tố chìa khóa cho một đời sống hạnh phúc và cũng là một thân thể khỏe mạnh, và cũng là cách tốt nhất để thêm bạn, thêm những nụ cười.

Với tiền bạc, với quyền lực, chúng ta có thể mang đến những nụ cười nào đó, nhưng đấy là những nụ cười giả tạo, chứ không phải là những thứ chân thành.  Bất chấp, cho dù chúng ta nghèo hay giàu, có học vấn hay không học vấn ngay từ lúc sinh ra chúng ta đã được trang bị với những khả năng hữu ích tích cực vô biên này ở đây (chỉ vào ngực) rồi.  Tôi có cơ hội đạo đức để thực tập những điều ấy là bởi vì cuộc đời của tôi đã trải qua những khó khăn, nên bất cứ khi nào có cơ hội tôi luôn luôn chia sẻ với mọi người theo kinh nghiệm của riêng tôi.  Vì thế, quý vị thấy, phần thưởng của quý vị, tôi xem như sự công nhận cho những đóng góp nhỏ nhoi nổi bật của tôi cho sự cải thiện của nhân loại.  Hãy bắt đầu từ trình độ cá nhân, trình độ gia đình, rồi thì là trình độ cộng đồng.  Cách ấy.

Nên bây giờ ở đây, tôi nghĩ là vài trăm người - mỗi người có một số thân hữu, chúng ta có thể nhân lên thành mười nghìn người.  Qua cách ấy là một trăm nghìn người.  Vậy thì xin hãy chia sẻ, hãy làm rõ ràng, về nguồn gốc tĩnh lặng căn bản của tâm hồn, nguồn gốc của một đời sống vui tươi, không phải tùy thuộc trên tiền bạc, không phải lệ thuộc trên quyền lực, nhưng phụ thuộc trong những phẩm chất nội tại.  Điều ấy chúng ta đã được trang bị tốt đẹp từ lúc mới sinh ra.  Nên xin hãy làm cho hiểu biết khả năng to lớn của chúng ta trong chính chúng ta.  Đấy là những gì tôi muốn nói với quý vị.

Vả rồi thì, sự hòa hiệp tôn giáo.  Tôi là Phật tử, ở trình độ thứ yếu, tôi là Phật tử, tôi là người Tây Tạng.  Bởi vì ngày nay đây là một sự xung đột nào đó - mặc dù tôi nghĩ nguyên nhân chính, là những nguyên nhân kinh tế, nguyên nhân quyền lực, nhưng thông thường là nhân danh tôn giáo.  Nên đôi khi chính tự tôn giáo đã trở thành nhân tố của việc chia cách và tạo nên rắc rối; việc tạo nên ngay cả xung đột.  Thật buồn làm sao.  Cho rằng những việc tranh cải, giết chóc do tiền bạc là có thể hiểu được, do quyền lực là có thể hiểu được.  Nhưng không bao giờ là tôn giáo.

 Xung đột như thế nào?  Thật sự là lý tưởng.  Tất cả những tôn giáo quan trọng đều nói về sự tha thứ trên căn bản của sự thực hành về từ ái, bi mẫn.  Nên những căn bản của chúng ta đáng lẻ phải cung ứng cho chúng ta từ bi, tha thứ - mà tự nó lại đổ dầu cho những cuộc đấu đá, giết chóc.  Thật sự, việc thiếu vắng thuốc men tạo thêm bệnh hoạn.  Vậy thì phải làm gì?  Làm như thế nào?  Thuốc men đáng lẻ phải chửa trị bệnh tật.  Tương tự thế, những truyền thống tôn giáo khác nhau đáng lẻ, quý vị thấy, để giảm thiểu những cảm xúc tiêu cực của con người và gia tăng những cảm xúc tích cực.  Như tự nó đôi khi lại tạo thêm rắc rối.  Thật rất rất đáng buồn.

Một cách đặc biệt, thời gian, vào thời cổ xưa, con người sinh sống trong sự cô lập - đấy là những vấn đề khác.  Ít hay nhiều một cách độc lập, tự cung tự túc.  Bây giờ, thế giới ngày nay không giống như vậy.  Trong lãnh vực kinh tế, là nơi chúng ta liên hệ hổ tương sâu đậm.  Tây cần đông, đông cần tây, bắc cần tây, nam cần bắc, như thế đấy.  Liên hệ hổ tương sâu đậm.

Và trên tất cả, vấn đề môi trường, dù một quốc gia hùng mạnh thế nào đi nữa cũng không thể giải quyết vấn đề này một mình.  Toàn bộ loài người  phải thực hiện những nổ lực bảo vệ môi trường.  Đây là sự quan tâm duy nhất của chúng ta.

Nên theo hoàn cảnh thực tế ngày nay, sự hợp tác toàn diện là cần thiết cao độ.  Nhằm để phát triển sự hợp tác toàn diện, chúng ta cần tình hữu nghị.  Tình hữu nghị hoàn toàn tùy thuộc vào sự tin tưởng.  Tin tưởng căn cứ trên sự cởi mở, nhiệt tình.   Trong lãnh vực này đem những cảm xúc tiêu cực và sử dụng những ngôn từ dễ thương, những khuôn mặt mĩm cười sẽ không đem đến lòng tin, sẽ không đem đến tình thân hữu chân thành.  Sự hữu nghị chân thành chỉ đến nếu chúng ta biểu lọ tình cảm con người chân thật, cảm giác chân tình trong việc quan tâm đến sự cát tường của người khác.  Đấy là căn bản để phát triển tình hữu nghị.  Tình hữu nghị là căn bản của sự hợp tác chân thành.  Ý nghĩa của trách nhiệm toàn cầu. Xem toàn thể bảy tỉ con người như một gia đình, một loài người, rồi thì tôi nghĩ nhiều vấn nạn chúng ta có thể giải quyết qua nhân đạo, qua cung cách nhân bản, qua nếp nghĩ của những con người.

Nên tôi thường nói với mọi người rằng, thế kỷ hai mươi là thế kỷ của những cuộc tắm máu, kể cả ngôi đền này cũng bị trúng bom, có phải thế không?  Những quả bom nào đấy của Hitler, trong thế chiến thứ hai, một quả bom nào đấy đã đánh trúng [ngôi đền này].  Churchill đã tuyên bố: chúng ta phải bảo vệ ngôi Vương Cung Thánh Đường này.  Nhưng bom cũng đã rơi.  Một bộ phận nào đó bị thiệt hại.  Như vậy đấy.

Thế nên sự kiện thế kỷ hai mươi, mặc dù thế kỷ ấy, thật là tuyệt diệu, tuyệt diệu.  Con người cũng đã phát triển nhiều phát minh và những ý tưởng  khác nhau, những loại kỷ thuật khác nhau trong lãnh vực khoa học - đã phát triển thật là cao độ.  Tôi nghĩ đến sự mở rộng quy mô chiến tranh cũng hổ trợ đến việc phát triển kỷ thuật và khoa học xa hơn.  Và thế nào đi nữa, thế kỷ hai mươi đã trở thành thế kỷ bị tắm máu, một thế kỷ của bạo động.  Nếu tất cả những khối lượng bạo động ấy đã mang đến một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới  hạnh phúc hơn, thì chúng ta có thể xem nó là xứng đáng, với cái khối lượng của những loại khổ đau và bạo động ấy.

Nhưng không phải là như thế, vào lúc bắt đầu của thế kỷ này, thế kỷ hai mươi mốt, một số vấn đề không lành mạnh ở Trung Đông cũng như ở Kosovo, vùng này, nó thật sự là triệu chứng của những sai lầm quá khứ.  Bây giờ đã đến lúc, chúng ta đang ở thế kỷ hai mươi mốt, bắt đầu của thế kỷ hai mươi mốt, bây giờ đã đến lúc chúng ta phải suy nghĩ trong một cung cách rộng rãi hơn.  Tôi nghĩ đã lỗi thời trong lối tư duy, quốc gia tôi, dân tộc tôi, tôn giáo tôi, loại tin tưởng thế ấy.  Nhưng chúng ta phải suy nghĩ về một thế giới, một loài người.

Do thế, cái suy nghĩ về toàn thể nhân loại kể cả thú vật, không cần phải thắc mắc, hãy đánh giá đúng, đấy là nhiệt tâm, bất chấp là một người có tín ngưỡng hay không tín ngưỡng  hay thuộc tôn giáo nào, và tất cả mọi tôn giáo quan trọng, mặc cho những khác biệt trong triết lý, đều đưa ra cùng những thông điệp về từ ái, bi mẫn.

Vậy thì xin hãy chia sẻ với bạn bè của quý vị, những người khác rằng, tất cả những tôn giáo quan trọng mặc dù khác biệt về triết lý, khác biệt nhận thức, đều có những thông điệp giống nhau về từ ái, tha thứ, bao dung, toại nguyện, tự giác.  Và rồi thì những quan điểm khác biệt triết lý này, mục tiêu thật sự của những triết lý khác biệt này là để tăng cường những giá trị căn bản này của con người.  Vậy thì tất cả cùng có mục tiêu giống nhau.  Một số nói Thượng Đế là tuyệt đối.  Một số nói nhân quả là định hướng duy nhất.  Quan điểm khác biệt.  Nhưng cả hai, cố gắng để thuyết phục mọi người, giá trị của nhiệt tâm, sự thực tập về lòng từ bi, tha thứ, như thế đấy.<%2

Nguồn TVHS

» Video
» Ảnh đẹp
» Từ điển Online
Từ cần tra:
Tra theo từ điển:
» Âm lịch