02/04/2013 23:31 (GMT+7)
Phải hiểu bản chất giới luật là bảo hộ, nuôi dưỡng chúng ta. Lý tưởng của chúng ta là mong cầu giác ngộ, giải thoát thì không bao giờ xa rời giới luật mà thành tựu được. |
 06/03/2013 13:37 (GMT+7)
Phật giáo là đạo công truyền chứ không phải bí
truyền, là đạo trí tuệ chứ không phải giáo điều, lại càng không chấp
nhận sự cuồng tín. Chính Đức Phật đã bác bỏ quan điểm độc quyền của Bà
La Môn cho rằng chỉ có giáo sĩ Bà La môn mới có quyền đọc Thánh kinh Vệ
Đà. |

02/03/2013 21:38 (GMT+7)
Mục đích của người tu hành là hướng đến giải thoát và
giác ngộ, mà muốn được giải thoát, giác ngộ thì đương nhiên phải tuân
thủ một số nguyên tắc. |
 21/02/2013 12:09 (GMT+7)
Tạng Luật được hình thành từ những điều luật được đặt
ra để chỉnh đốn đạo đức tác phong của chúng đệ tử Đức Phật, những người
đã được chấp nhận như tỳ khưu, tỳ khưu ni vào Tăng Đoàn. Những luật nầy
gồm cả những pháp lệnh có căn cứ của Đức Phật về những phương thúc tác
phomg và thu thúc những hành động về cả thân và khẩu. Chúng đề cập đến
việc vi phạm giới luật |

21/06/2012 06:45 (GMT+7)
Là
người con Phật, dù tại gia hay xuất gia ai cũng phải tuân thủ giới luật. Giới
luật tuy rất đa dạng nhưng chính là nền tảng cơ bản để đệ tử Phật nương theo và
tu tập. Việc giữ giới cũng là một nghệ thuật sống, là hạnh nguyện của bậc
Bồ-tát đi vào cuộc đời làm lợi ích cho mọi người. |
 27/05/2012 04:29 (GMT+7)
Như Ðức Phật dạy: “Sau khi Phật diệt độ, chúng ta phải coi Giới luật
là bậc Thầy sáng suốt, cũng như Phật còn tại thế không khác”. Bởi vậy,
sau Phật diệt độ, nhất là trong thời kỳ mạt Pháp nầy, nếu chúng ta có
một tâm giữ gìn được Chánh Pháp của Ðức Như Lai để làm lợi ích cho tất
cả mọi người, mọi chúng sinh đều được an vui hết khổ, thì trước hết phải
giữ gìn giới luật của Ðức Phật còn tồn tại ở thế gian, giới luật có tồn
tại ở thế gian thì mới có thể làm nền móng cho Chánh Pháp được tồn tại.
Muốn giữ gìn giới luật được tồn tại tại thế gian thì phải thực hành nơi
giới luật của Phật chế ra lúc Phật còn tại thế. |

24/05/2012 08:15 (GMT+7)
Phật giáo nói riêng,
các tôn giáo khác nói chung, tỏ ra đủ sức mạnh để tồn tại với thời gian
là vì có những nguyên tắc sống tương đối hoàn chỉnh và có các tu sĩ
thuộc thành phần cốt cán để duy trì. Các tu sĩ thường có bổn phận giữ
gìn những giới luật mang tính chất giáo dục rất đa dạng, nhằm hướng dẫn
cuộc sống của mình đến chỗ hoàn thiện. Sau đây, chúng tôi xin trình bày
về tính chất giáo dục trong giới luật của đạo Phật. |
 30/04/2012 12:18 (GMT+7)
Đạo
đức Phật Giáo không đặc biệt chủ ý cấm đoán bất cứ một thứ gì và cũng
không bắt buộc phải giữ một thái độ nhất định nào, mà đúng hơn chỉ
khuyên chúng ta phải tránh một số thái độ hành xử nào đó. Các
giới luật đạo đức Phật Giáo không phải là các phán lệnh mang tính cách
tuyệt đối và được thiết lập dựa vào lý trí. |

06/12/2011 20:26 (GMT+7)
Giới luật được đặt ra để giúp hành giả tu tâm sửa tánh, tránh
những điều lầm lỗi đưa đến đau khổ cho mình và kẻ khác. Thọ giới nhiều
là điều rất tốt nhưng nhiều khi không nhớ hết để mà giữ. |
 02/11/2011 14:42 (GMT+7)
Giới thuộc vào nền tảng của đạo Phật, là một trong ba môn học " vô lậu ", nhằm dứt các lậu hoặc (pali: asava), dẫn tới giải thoát, tức là Giới (sila), Định (samadhi) và Huệ (pañña). |

29/08/2011 00:40 (GMT+7)
Khác với luật pháp thế gian, Giới luật của Phật giáo, được
xây dựng trên từ bi và trí tuệ hiểu biết về nhân quả, nghiệp báo nên có
cả quy định xã hội nhưng chú trọng về mặt Thánh đạo. Do đó, muốn hiểu
giới luật của Phật giáo thì phải biết rõ về định luật nhân quả, nghiệp
báo. |
 13/08/2011 07:04 (GMT+7)
Lễ tự tứ có 3 là:
1. Tăng tự tứ (saṅghappavāraṇā), nơi có từ 5 vị tỳ-kheo trở lên làm lễ tự tứ, gọi là saṅghappa-vāraṇā.
2. Nhóm tự tứ (gaṇappavāraṇā), nơi chỉ có hai, ba, hoặc bốn vị Tỳ-kheo làm lễ tự tứ, gọi là gaṇappavāraṇā.
3. Cá nhân tự tứ (puggalappavāraṇā) chỉ có một vị Tỳ-kheo đơn thân làm lễ tự tứ, gọi là pugga-lappavāraṇā. |

29/07/2011 06:06 (GMT+7)
Theo quan điểm Phật Giáo, trong tất cả loại
hữu tình chúng sanh, con người luôn đóng một vai trò quan trọng trong việc
phát triển tâm linh (tu tập); vì thế, mục đích của Phật Giáo là nhắm vào
đối tượng con người để hướng dẫn họ có một cuộc sống hoàn toàn chơn thiện
mỹ, và trở thành người có nhân cách đạo đức hoàn thiện. |
 25/05/2011 08:14 (GMT+7)
Phật giáo là đạo công truyền chứ không phải bí truyền,
là đạo trí tuệ chứ không phải giáo điều, lại càng không chấp nhận sự
cuồng tín. Chính Ðức Phật đã bác bỏ quan điểm độc quyền của Bà La Môn
cho rằng chỉ có giáo sĩ Bà La môn mới có quyền đọc Thánh kinh Vệ Ðà. |

31/03/2011 02:02 (GMT+7)
Giới
luật là yếu tố cần thiết để một Tỳ-kheo làm mô phạm cho trời người,
bước đi trên con đường giải thoát được vững chãi. Giới luật không phải
là điều kiện gượng ép hay bó buộc mà hoàn toàn mang tính chất tự giác,
tự phát nguyện thọ trì. |
 23/03/2011 11:27 (GMT+7)
Không
bao lâu sau khi Đức Thế Tôn nhập Niết bàn, tôn giả Đại
Ca Diếp tập họp 500 vị đại Tỳ kheo tại giảng đường
Trùng Các, bên dòng sông Di Hầu, thành Tỳ Xá Ly, để chuẩn
bị kết tập kinh luật. Trong số 500 Tỳ kheo này, 499 vị đã
đắc quả A La Hán, chỉ trừ tôn giả A Nan. |

10/03/2011 02:10 (GMT+7)
Trải qua nửa
thế kỷ thuyết pháp độ sinh, Ðức Ðạo sư đã hóa độ đủ mọi hạng người, không phân
biệt màu da, chủng tộc, giai cấp, sang hèn. Những đệ tử được Thế Tôn hóa độ, do
căn cơ trình độ, tuổi tác, giới tính bất đồng, vì thế được chia thành 7 nhóm và
được gọi là 7 chúng đệ tử của Phật. |
 09/03/2011 03:49 (GMT+7)
Bát quan trai
giới là một phép tu hành của người tại gia áp dụng trong một ngày một đêm (24
giờ). Chữ "Quan"
là cửa, cửa ngăn chặn 8 điều tội lỗi. Chữ "Trai", tiếng Phạn là
Posadha, nghĩa là khi đã qua giờ ngọ (12 giờ trưa) không được ăn nữa. Vậy
"Bát quan trai giới" là sự giữ gìn cho thân tâm được thanh tịnh trong
24 tiếng đồng hồ |

31/12/2010 10:54 (GMT+7)
Trong Phật giáo từ đâu có luật? Đó là từ khi có xã hội loài người, có tích lũy,
có tư hữu, thì có cạnh tranh và dẫn đến là có luật. |
 27/11/2010 02:08 (GMT+7)
Chúng ta đều biết Năm Giới (không sát sinh, không
trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không say sưa) và Mười Điều
Thiện (không sát sinh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối,
không nói lưỡi hai chiều – chẳng hạn nịnh bợ đâm thọc, không nói lời xấu
ác, không nói lời thêu dệt, không tham dục, không sân hận, không tà
kiến). |

|