Thơ
Chiêu niệm mẹ hiền
02/02/2010 14:28 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Con còn nhớ chuyện xưa người con hiếu

Xuống tận cùng hỏa ngục cứu mẫu thân !

Mẹ của con nay sống giữa dương trần

Niềm đớn thống thuốc thần nào xoa dịu !

 

Từng khoảnh khắc dòng đời nghe nặng trĩu

Gánh sao kham trên vai yếu mẹ hiền

Những cơn đau quằn quại khắp mọi miền

Từ nhục thể tận buồng tim buốt nhói

 

Hơi thở mẹ đang đi vào mòn mỏi

Mắt đau thương là tiếng nói sau cùng

Vĩnh biệt đời với nỗi khổ mênh mông

Môi tê tái giá băng tràn giấc ngủ.

 

Mùa đông (của) mẹ dài thiên thu, có phải ?

Chuyến đi này sao chẳng gọi con theo ?

Khuôn mặt thương ! Con tìm gặp nơi nào ?

Mù sương kín, tóc tang trùm vạn nẻo.

 

Lòng con trẻ như giọt sương, hạt bụi

Ân mẫu từ vời vợi ngất non xanh

Biết bao giờ tấc dạ cỏ thơm non

Vươn mát tới ánh xuân nồng ấp ủ ?

 

Cánh hồn mẹ bay cao xa trần thế

Lắng hồn chuông siêu độ buổi hoàng hôn

Hồn thảnh thơi phủi sạch nợ u buồn

Mẹ an nghỉ nơi đài sen thanh khiết

 

Giọt lệ mẹ nở hàng ngàn sao biếc

Muôn mắt nhìn tha thiết ánh thương yêu

Cõi người ta chan chứa đắng cay nhiều

Máu tim mẹ thắm tươi nguồn bất tuyệt.

Thích nữ Tuệ Đăng

Tiêu điểm:
» Video
» Ảnh đẹp
» Từ điển Online
Từ cần tra:
Tra theo từ điển:
» Âm lịch