20/04/2010 03:13 (GMT+7)
Con người ta vì cảm nhận được cái
ngon, cái đẹp mới đem lòng mê đắm và từ đó mới sinh lòng tham muốn chiếm
hữu thành của mình, thế mới có giành giật, đánh giết lẫn nhau để mà
chiếm hữu, mới sinh lòng căm ghét, thù hận... vân vân. |
 19/04/2010 01:38 (GMT+7)
Một người thanh niên đang ngồi trên một tảng đá gần nhà vào một ngày nọ.
Một nhóm những người thông tuệ từ ngôi làng của anh ta đi ngang qua và
một người trong họ hỏi anh ta, “cậu đang làm gì, người trai trẻ?” |

16/04/2010 00:23 (GMT+7)
'Chúng tôi là cư sĩ', nghe hao hao giống nhà báo
Lại Văn Sâm nói 'Chúng tôi là chiến sĩ'. 'I am cư sĩ', nghe hao hao
giống Y Ban nói 'I am đàn bà'! Bạn đừng vội cười, vì tôi viết rất nghiêm
túc! Bạch Tầm Xuân |
 15/04/2010 01:42 (GMT+7)
Thưa
các bạn, các bạn đã học được một bài học rất có giá
trị. Bất kể là tôi đã làm gì với tờ giấy bạc này, bạn vẫn thích nó vì nó
đã không giảm đi giá trị của nó. Nó vẫn đáng giá 20 đô-la. Nhiều lần
trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta đã bị rơi ruống, đã bị nhàu nát
và bị nhiễm bẩn bởi những quyết định chúng ta đưa ra và những hoàn cảnh
đến với chúng ta. |

05/04/2010 02:04 (GMT+7)
Mẹ sinh con ra vào rạng sáng ngày mùa đông vẫn
còn vương vất những cơn mưa cuối mùa ầm ĩ, trong sự lạnh nhạt của nhà
chồng, sự mừng vui của ngoại và ba, trong cái bệnh viện huyện nghèo thời
buổi khó khăn. |
 04/04/2010 00:40 (GMT+7)
Ngày
xưa, có một cậu bé rất tự ti vì trên vai em có hai
vết sẹo lồ lộ ra bên ngoài. Hai vết sẹo như hai vết nứt màu đỏ sẫm chạy
dài từ cổ xuống ngang hông, bên trên nổi đầy những sớ thịt đỏ tươi
ngoằn ngoèo. Vì vậy, cậu bé vô cùng chán ghét bản thân, rất sợ khi phải
thay đồ. |

29/03/2010 06:47 (GMT+7)
Thuở nhỏ, Sư đã
rất lạ. Nhà nghèo, cha mất sớm.
Mẹ buôn bán tảo tần nuôi Sư. Bà thường bảo con trai ra đồng mò cua, phụ
mẹ kiếm miếng ăn. Sư cũng vâng lời, nhưng chiều nào cũng về tay không,
rồi nói đối với mẹ : "Con tìm không thấy con cua ở đâu". |
 28/03/2010 01:09 (GMT+7)
Có một vị nam
cư sĩ mỗi ngày thường hái hoa
tươi trong vườn nhà mình đem đến chùa chí thành dâng cúng Phật. Một
hôm, khi đem hoa đến điện Phật, chợt gặp Thiền sư Vô Đức từ pháp đường
đi ra. |

27/03/2010 23:35 (GMT+7)
Hàng năm, cứ mỗi độ thu về những
người làm con như chúng ta lại bâng khuâng nhớ về mùa báo hiếu hai đấng
sinh thành. Cứ đến Rằm tháng Bẩy, không ai bảo ai mọi người đều tự mình
nhớ nghĩ đến công ơn sâu đậm của Cha Mẹ để lo mà báo hiếu. Cho nên, báo
hiếu đã trở thành trách nhiệm và bổn phận của mỗi người con. |
 27/03/2010 23:31 (GMT+7)
Ðức Phật nói sát,
đạo, dâm, vọng như là bốn biển
đen ngòm làm cho bạn phải trầm luân trong biển khổ, còn từ, bi, hỷ, xả
giống như bốn bức thành thánh thiện, bên trong có rất nhiều bảo vật, bạn
có thể lấy hoài không hết, dùng hoài cũng không hề suy giảm. |

27/03/2010 04:43 (GMT+7)
Bà Ngô Thị Ngọc Dao, người làng Động Bàng, huyện Yên Định, tỉnh
Thanh Hóa là con gái quan Thái bảo Ngô Từ, có công giúp triều Trần; mẹ
tên húy là Ngọc Kế, người họ Đinh, được phong Y quốc thái phu nhân. Bà
ngoại của Ngọc Dao là dòng dõi quan Thái sư Trần Nhật Duật. |
 27/03/2010 04:41 (GMT+7)
Một ngày sinh nhật lần thứ 20 của
Tiểu Phương, trong không khí tràn ngập sự yêu thương với những lời chúc
mừng của ông bà. Ngược lại trong lòng Tiểu Phương cứ thấp thỏm không yên
chờ đợi người đưa thư của bưu điện. Cũng như những ngày sinh nhật trước
của mỗi năm, từ Mỹ mẹ Phương đều gửi thư về chúc mừng Phương sinh nhật
vui vẻ. |

26/03/2010 05:26 (GMT+7)
"Mẹ ơi, con xin mẹ!" , "Ba,
con xin Ba, đừng cãi nhau nữa!" .Căn nhà chìm trong tiếng cãi cọ inh ỏi .
Con bé chạy tới
chạy lui níu chân từng người nhưng tiếng kêu thống thiết của nó bị át
đi bởi tiếng loảng xoảng của những mãng thủy tinh, đang rơi tung tóe các
góc nhà. |
 17/03/2010 21:27 (GMT+7)
Dòng
tư tưởng trong tâm ta, niệm niệm sinh khởi bất tuyệt như sóng trào,
chẳng cách
chi dừng lặng. Chỉ khi niệm ngừng sinh khởi, cõi yên bình trong tâm ta
mới hiển
lộ, và ta hưởng được cảm giác tĩnh lặng, an nhiên, giống như con cá nhỏ
lặn
xuống biển sâu tận hưởng niềm an tĩnh. |

15/03/2010 00:37 (GMT+7)
Không
chỉ ở trong chùa chúng ta mới có thể tìm thấy Phật - vị thầy đáng
kính Pubjeong nói - mà chúng ta có thể tìm thấy Phật ngay trong nhà,
ngay trong chính gia đình mình! “Bởi sự đổ vỡ đã khiến cho nhiều ngôi
nhà lạnh lẽo như những chiếc vỏ sò, trong khi sự ấm áp của gia đình biến
mất”. |
 23/02/2010 07:28 (GMT+7)
Tùy
duyên trong cuộc sống là sống mà không câu nệ và chấp trước bất cứ một
sự việc nào dù đó là thuận hay nghịch trong cuộc sống. Những việc đã và
đang diễn ra trong cuộc sống chúng ta đều là những bài học làm tăng
thêm vốn kinh nghiệm cho bản thân dù đó là những việc tốt hay xấu, đem
đến thành công hay thất bại. |

20/02/2010 04:45 (GMT+7)
He's Leaving Home, quyển tự truyện của tác giả Kiyohiro Miura, đã được giải thưởng đặc biệt AKUTAGAMA của Nhật. Quyển sách miêu tả về sự mâu thuẩn trong tình cảm của các bậc cha mẹ có con xuất gia: Họ tự hào vì con đường cao quí con mình đã chọn, đồng thời đau khổ vì sự chia ly, vì quyết định quá sớm, quá đột ngột của con mình. |
 20/02/2010 04:45 (GMT+7)
Sau khi thỉnh được 107 tiếng đại hồng chung, chú Tâm Thể dùng cán vồ chuông khẻ điểm hai tiếng keng keng trên lưng chuông để báo hiệu cho sư huynh là Tâm Hiền rằng chỉ còn một tiếng đại hồng chung cuối cùng nữa là chuông nhập, và buổi công phu sáng bắt đầụ Đợi cho tiếng chuông thứ 107 ngân hết, chú mới thỉnh đến tiếng chuông thứ 108. |

16/02/2010 09:28 (GMT+7)
Rất khó định
nghĩa thế nào là một người trí thức, nhưng bất cứ người trí thức nào
cũng có
lúc phải đặt câu hỏi cho chính mình: giữa những nguyên tắc trong veo mà
mình
nuôi dưỡng trong đầu với thực tế trái ngược mà mình phải đương đầu trước
mắt,
có thể nào dung hòa được không trong hành động? |
 16/02/2010 09:27 (GMT+7)
Ngồi
một mình đôi lần thấy quạnh hiu. Bỗng dưng nhớ ồn ào phố thị, nhớ bạn bè
và
những cuộc chơi… Trên chuyến tàu cuộc đời một chiều phía trước, biết ai
sẽ là
người bạn đồng hành còn nhớ tới ta khi chia tay về ngã rẽ chuyến đời
riêng? |

|