Thơ
Vu lan báo hiếu
09/08/2015 13:32 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

CHUNG CUỘC

Tới giờ con phải đi rồi

Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à.

Khi trong bóng tối nhạt nhòa

Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền

Mẹ vươn tay xuống giường bên

Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau:

“Bé nào còn ở đó đâu!”

Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.

 

Con thành làn gió hây hây

Vuốt ve Mẹ quý tỏ bày lòng con,

Con thành sóng nước nhẹ tuôn

Hôn khi mẹ tắm và hôn Mẹ hoài.

 

Trong đêm gió lộng ngoài trời

Khi mưa vỗ lá cây khơi điệu buồn

Mẹ nghe con sẽ thì thầm

Ngay trong giường Mẹ, kèm luôn tiếng cười

Vang theo ánh chớp bên ngoài

Rọi qua cửa sổ phòng nơi Mẹ nằm.

 

Khi mà Mẹ ngủ khó khăn

Nghĩ về con mãi, miên man đêm trường

Con từ sao sáng hát vang:

“Ngủ yên hỡi Mẹ! Hãy an giấc nồng!”

 

Lạc theo trăng sáng vào phòng

Con len lén tới giường cùng Mẹ thôi

Nằm vào lòng Mẹ tuyệt vời

Trong khi Mẹ ngủ con thời đâu xa.


Con thành một giấc mơ hoa

Qua mi mắt Mẹ hé ra đêm này

Lọt vào khi Mẹ ngủ say

Và khi thức giấc Mẹ đầy ngạc nhiên

Nhìn quanh, con chẳng kề bên

Con như đom đóm bay lên tối trời.

 

Khi ngày Đại Lễ tới nơi

Trẻ con lối xóm tới chơi quanh nhà,

Con hoà tiếng sáo vẳng ra

Thấm vào tim Mẹ thiết tha suốt ngày.

 

Đến thăm Mẹ lễ năm nay

Cô mang quà tặng, hỏi: “Này Chị ơi

Bé nhà mình ở đâu rồi?”

Dịu dàng Mẹ hãy trả lời Cô đi:

“Em à! Bé chẳng xa chi

Ở trong mắt chị Bé thì còn đây

Bé trong thân thể chị này

Trong tâm hồn chị Bé nay mãi còn!”


Tâm Minh Ngô Tằng Giao chuyển ngữ

(Mùa Lễ Vu Lan 8-2015)

Tiêu điểm:
» Video
» Ảnh đẹp
» Từ điển Online
Từ cần tra:
Tra theo từ điển:
» Âm lịch